Archive for June, 2009

h1

Entry for June 13, 2009

June 13, 2009

“There are known knowns. These are things we know that we know. There are known unknowns. That is to say, there are things that we know we don’t know. But there are also unknown unknowns. There are things we don’t know we don’t know.”
- Donald Rumsfeld -

Đọc câu này lúc tối thứ 5, trong lúc óc đã bị bão hòa vì Economics. Đọc xong thì phì cười, ngã lăn ra giường của bạn.
Sáng thứ 6 thi tờ cuối của Kinh tế, ba bài luận trong 2 tiếng. Thấy mình giống khùng. 16 mặt giấy. Viết còn hơn cái thời cả đám chuyên Anh lớp 10 tranh nhau đứa nào nhiều tờ hơn trong giờ Văn cô Diễm hồi đó.
Ăn kem xong chui vô thư viện với một cô bé, mục đích chính là để học bài chiều còn kiểm tra. Ai dè vô đọc được một cuốn sách về báo chí hay quá, đọc xong là lăn đùng ra ngủ.
Ngủ mơ màng nửa tiếng, ngủ sao mà mơ thấy đang ngồi làm một bài luận đánh giá về chính sách giải quyết trade deficits.
Nào là supply side policies, demand side policies. Tối hôm qua học thì nhất quyết là không nhớ, sao mà mơ thì rõ ràng và hệ thống dữ vậy hôn?

Không biết đến thứ 6 tuần sau thì mình sẽ mơ ra cái gì?

Bây giờ thì bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Chả cần biết là ba năm đại học sẽ học ở đâu, nhưng mà cái viễn cảnh sáng trưa chiều tối toàn Kinh tế làm mình nổi hết cả da gà. Bội thực. Bội thực.

Mới thi có một nửa các môn thôi đấy. Còn 5 tờ nữa, thực ra phải sống chết với ba tờ cuối. Lảm nhảm ba cái tờ viết luận này là thấy về Việt Nam như chơi chứ không đùa. Thế mới tức chương trình học ở Anh. Trung học gì mà học nặng như thú! (Hay là cái trung tâm khảo thí của mình cho mình học nặng như thú! Sao mấy trường khác học cứ chơi chơi!) Mới A level thôi mà, chừa lại đi chứ! Học hết rồi đại học học cái gì nữa? Mà sao ở Mỹ sướng quá, trong năm cứ thi cử liên tục. Chết đầu năm thì cuối năm còn gỡ được. Còn ở Anh thi có một lần, chết là thúi hẻo luôn, khăn gói đi về nước. Ở chỗ khác, quan trọng là được nhận vào học thôi, điểm số cuối năm bao nhiêu cũng được. Ở Anh nhận vào học đã trầy da tróc vảy, mà điểm tốt nghiệp đủ cao để hoàn tất yêu cầu của nó cũng nhức mình nhức mẩy chứ không xong. Đã thế còn mấy con ngu ham học môn khó, nộp vô trường cao. Bây giờ nó đòi cả hai con A hai môn viết luận. Bây giờ thì ngồi đó mà khóc đi con!

Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Bây giờ thì quan tài gần sát trước mặt em rồi, em cũng muốn đổ lệ lắm rồi, chỉ còn thiếu nước nhảy vô nữa là xong, em về Việt Nam thi bổ túc trung học rồi đi làm.

Có ai cần người giúp việc không? Lương 2 triệu 4 một tháng bao ăn ở. Biết lau nhà, giặt giũ và nấu một số món chiên xào không cầu kỳ. Chỉ có yêu cầu nho nhỏ là cho vừa làm vừa nghe nhạc, cung cấp sô cô la thường xuyên và thi thoảng được vừa làm vừa đọc sách thôi.

Khoe một cái, vừa mới xé một cái quần jeans xong. Định là sẽ mạng lại một chút rồi đánh tơi mấu xé ra. Thế là có quần mới. Quằn quại chút thôi mà.

Xé xong mặc thấy mát ghê. Héhé. Đúng là quần rách có khác.

h1

Người đàn ông thứ hai.

June 12, 2009

Đang nghe “Người đàn bà thứ hai” của Ngọc Anh. Thế là lượm lặt lại những mẩu chuyện này, và bỏ vào đây.

1. Hôm nay.

Chị, nếu sau này có con, chị sẽ đặt tên con là gì?
Chịu, chị chưa nghĩ đến.
Chị, thế chị muốn có con trai hay con gái!
Hmmm.
Trai hay gái hả chị?
Con trai. (Nghĩ thầm, con trai thì yêu mẹ nhất mà, đúng không?)

2. Lâu lâu.

An, con định lấy chồng lúc nào?
Ak, chưa phải bây giờ, mẹ yên tâm đi!
Ra trường?
Mẹ tha cho con! Nói thế con còn có 5 năm độc thân thôi à?
Con thích lúc nào?
Hiện giờ con nghĩ là sau 27, còn đến đó rồi tính mẹ à.
Hmmm, sau 28 đi. Mẹ không muốn con lấy chồng sớm. Con nên tập trung cho sự nghiệp trước đi.
Trời đất quỷ thần ơi!
(Ba) Mẹ nói đúng rồi đó! Lo sự nghiệp đi, rồi kiếm sau!

3. Gần đây chút.

Nếu được hẹn hò với 1 người, chị thích người đó làm nghề gì?
Gì cũng được.
Chị…..
Luật sư. Vì nghĩa là anh ta tranh luận giỏi và logic tốt.
Và?
Media, vì anh ta sẽ quái và thú vị.

4. Rất là lâu.

An à, con học làm bác sĩ đi!
Dạ KHÔNG!
Con có trí nhớ tốt, học đi con! Cả họ mình có con là có thể học được!
Con sợ máu lắm!
Sợ nên mới phải học!
Con không thích, mẹ à!
Con chưa học sao biết là con sẽ không thích?
Con biết chắc là con sẽ không thích nên con sẽ không học.
Nhưng con nên học làm bác sĩ, sau này con có bệnh gì, con có thể tự lo cho con được. Rồi mẹ già rồi, mẹ bệnh thìProxy-Connection: keep-alive
Cache-Control: max-age=0

àm sao? Con không hiểu bệnh Mẹ chết con làm gì?
Trời ơi. Thôi, sau này con sẽ lấy chồng bác sĩ. Mẹ bệnh thì chồng con lo cho mẹ. Mẹ còn phiền lòng gì nữa không?
Không! Hehehe!

5. Rất là gần.

Nếu lấy ai đó, em sẽ muốn anh ta làm nghề gì?
Gì cũng được. Lấy chồng đâu có lựa được anh.
Nhưng em thích anh ấy làm nghề gì?
Kỹ sư.
Tại sao?
Vì là kỹ sư thì cái gì cũng sẽ sửa được.
Haha, sao em lại nghĩ vậy?
Vì ba em là kỹ sư và trong mắt em thì cái gì ba em cũng sửa được hết.

Dẫu thế nào, anh cũng chỉ là người thứ hai. Vì ba em luôn là nhất, chồng tương lai yêu dấu ạ!

PS, I love you!
ChocoAn.

h1

Entry for June 09, 2009

June 9, 2009

Lại nghĩ ra một thứ hay ho để làm, một nguồn cảm hứng tươi tắn và một điều cần phải học rất dễ thương.

Đặt gạch ở đây trước. Kẻo đến tuần sau lại quên. Lại thấy sắp phải tốn tiền để thỏa mãn cái nhu cầu mới rất chính đáng này của mình rồi. Khà khà.

Hạnh phúc thật. Tèn tèn.

Pằng chéo pằng chéo.

Pìng pìng pìng pìng.

Quên nữa, để đây lại không quên, mai lại nhắn ba mẹ gửi “Đất rừng phương Nam” sang. Hồi nãy coi lại cậu bé An sao mà nhớ nhà quá. Mèn ơi…

Để coi, dạo này mọi người hay cười cách dùng từ của mình quá. Hôm bữa bị gọi là nhà quê vì gọi “nước hoa” là “dầu thơm” và khiến em mình cười lăn lộn khi dùng “gà mên” thay cho “cặp lồng”.

Mới đây nhất là mình dùng “rửng mỡ” thay cho “gan quá ha” và “hổng hiểu gì hết trơn” cho “không hiểu gì hết”.

Bây giờ tớ đi mần bài tập, mơi tớ đi thi và tớ cho các bạn cười tớ hai lúa biết nhé. Quê ngoại nội gì của tớ đều là nhà quê cả. Tía má tớ đều ở trong ruộng mà ra hết. Nhà tớ vẫn là nhà tỉnh đấy thôi. Đôi khi tớ vẫn ngọng “r’ với “g” đấy thôi. Thế nên đừng có than phiền cách dùng từ bình dân học vụ của tớ nhỉ nhỉ. Miễn là khi cần viết nghiêm túc được thì thôi. Còn lại em cứ là hai lúa của em.

Thèm sầu riêng quá. Nếu biết về Tết không có sầu riêng mót vườn ăn thì thà mình nhịn đó để hè về bù còn hơn. Đỡ hơn bây giờ lăn lộn vì nhớ.

:( Mình nghĩ là mình bị ám ảnh vì môn Lý. Hôm bữa còn nằm mơ thấy mình tự dưng hẹn đi chơi với một bạn giỏi Lý của trường mình hồi trước. Mà thề là ngoài đời chưa nói chuyện với hắn bao giờ. Đi chơi gì mà vừa đi ăn vừa tranh cãi bài tập Lý, ngồi sau xe hai đứa nói chuyện vận tốc gió với lại lực cản của không khí mới ghê.

Em thề, một trong những tiêu chí tuyển chọn chồng tương lai của em sau này là phải giói Vật lý. Nguyên văn của em nó đây, “Tên nào sau này để con tao cầm cuốn Lý lớp 10 trở lên hỏi tao, mẹ ơi bài này làm thế nào, là có cho vàng tao cũng phải bỏ. Không lôi thôi gì hết!” Còn hẹn hò mà kiểu đó thì cho em kiếu. Nói chung bữa đó thức dậy trong sự hốt hoảng và bàng hoàng cực độ và kết thúc bằng một tiếng thở phào cực kì nhẹ nhõm. Mình đang dụ thầy dạy Lý lớp 11 sang London chơi hè này. Chính vì thầy khích mình, “Em sẽ không bao giờ học Lý khá nổi” và câu nói nổi tiếng của thầy “Newton mà thấy bài của em chắc ổng cũng phải đội mồ sống dậy” mà mình đã quyết tâm học Lý A level. Chính thầy là người đã làm mình khóc tiếng Miên với môn Lý và bây giờ mình đang ra sức dụ dỗ người thầy trẻ trung của mình từ Paris sang London chơi.

Thầy ơi, giá mà thầy biết tại sao em lại sốt sắng như thế. Giá mà thầy hiểu tại sao em lại buồn bã đến vậy Giáng Sinh vừa rồi khi thầy không sang đây được. Thầy ơi, giá mà thầy hiểu tại sao em cứ nhắc chừng chừng là thầy phải sang đây để em dẫn thầy đi chơi. Ôi thầy ơi.

Uất hận bốn năm nay em chôn giấu trong lòng, em chờ mãi đến giờ phút này thôi thầy ơi. Hie hie hie hie hie.

Cứ nghĩ đến chuyện được trả thù là lại thấy có động lực học tập. Khà khà.

h1

[Clip] – Exam Madness!

June 7, 2009

Khi mình bị stress, mình cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, hoa chân múa tay nhiều hơn, và tóm lại tất cả những cái nhiều hơn ấy tổng hợp lại sẽ thành một cái clip như bạn thấy ở dưới đây.

[Clip] Exam Madness!
7-6-2009
An & Thao

[Version 2] Exam Madness!

PS, I love you!
An hâm hâm.
h1

Entry for June 07, 2009

June 7, 2009

Sunday morning and I am smiling.
Cooking cooking cooking.

Anyone hungry for a piece?

:P

An.

h1

Phụ nữ. Con gái. Và đàn bà.

June 5, 2009
1. Con gái.

Em làm mình cực kì bối rối. Mình không biết rằng mình có nên tin em không, hay là nghi ngờ. Em ngây thơ và trong sáng đến mức không thể tưởng tượng nổi. Mười chín tuổi, khi mình 15 mình đã già và hiểu chuyện lắm rồi. Em non nớt và tin vào tất cả mọi người, kể cả những người có thể làm tổn thương em. Giống như Bạch Tuyết vậy. Một phần nào đó của em làm mình nghĩ em bước từ thế giới cổ tích ra.

Thế, nhưng mình lại cảm thấy cực kì mâu thuẫn. Sự trong sáng của em làm người ta ngạc nhiên đến khó tin. Lúc đầu mình cho rằng đây chỉ là cảm nhận của mình, rằng mình quá cẩn trọng và thiếu tin người. Thì ra, cũng có vài đôi người khác sẻ chia cùng một quan điểm. Đến mức, hồi chiều mình có tự lẩm nhẩm một mình rằng, hoặc là em đang lừa tất cả mọi người, hoặc là vì mình lâu rồi chưa gặp qua một cô bé ngây thơ đến như thế.

Tự đáy lòng mình, mình hi vọng em không lừa mình. Mình vẫn rất muốn tin là vẫn còn những người con gái như vậy.

Nhún vai.

2. Phụ nữ.

Đang cố nghĩ ra cái gì để viết, nhưng hình như mình không có một mẩu chuyện gần đây nào dành cho “phụ nữ” cả. Có lẽ những cái ở giữa thường mập mờ và khó định nghĩa. Kì lạ.

3. Đàn bà.

Có hai chuyện.

Gần đây mình thốt ra hai câu liên quan đến từ “đàn bà”. Lần đầu là cách đây một tuần, sau khi nghe mẹ kể. Mình ngỡ ngàng rồi lại tProxy-Connection: keep-alive
Cache-Control: max-age=0

tắc, “Đàn bà thật là đáo để. Không có gì tinh tế và nhạy cảm như cảm nhận của một người đàn bà.”

Đúng như vậy thật. Đôi khi mình nhìn những người phụ nữ/đàn bà chung quanh mình và mình nể phục họ một cách không che giấu. Mẹ mình, cô mình, ngoại mình, dì mình, nội. Đôi khi mình tự nghĩ bản tính của mình được thừa hưởng là như thế chăng. Rồi một ngày nào đó, mình cũng sẽ kiên cường lèo lái và đối mặt với cuộc đời như thế, giữ trong mình một khẳm sâu đầy bí mật? Mình e sợ khả năng chịu đựng và bản lĩnh của đàn bà. Họ khóc và la hét trong trái tim, khéo léo đến mức bạn ngỡ những vết thương cũ đã lành sẹo. Kinh khủng.

Chuyện thứ hai là về chính trường Anh. Thủ tướng đang lao đao vì nội các phản phé, trong hai ngày có bốn quan chức cấp cao từ chức. Hành động này không khác gì một đòn trả đũa và kêu gọi Thủ tướng “biến” đi. Hai Bộ trưởng nộp đơn đầu tiên là hai nữ Bộ trưởng thân cận của Thủ tướng. Đau như trời giáng. Ngay hôm sau đấy mình có giờ, thế là ngồi bàn loanh quanh với thầy. Mình gút lại, khả năng của đàn bà thật là đáng sợ. Gầy dựng bao nhiêu năm, bây giờ lại mất hết vào tay đàn bà. Thầy mình bảo, bởi thế, chớ mà tin đàn bà, không ai dễ tin như đàn bà mà cũng không ai dễ phản bội như đàn bà.

Xâu chuỗi với câu chuyện ở trên bằng một đoạn đối thoại ngắn. Một cô bé hỏi mình nếu sau này chồng chị ngoại tình, chị sẽ làm gì. Tha thứ, hay ngoảnh mặt ly dị. Câu trả lời của mình ngày hôm ấy, thứ lỗi mình không muốn nêu ra ở đây. Giữ cho mình một chút cũng chả thiệt cái móng nào. Hì. Mình nghĩ, khái niệm đàn bà lẽ ra không bao giờ được định nghĩa bằng thể xác. Có những người phụ nữ giữ gìn đến phút cuối cùng, họ vẫn không thể gọi là con gái. Có những người con gái không giữ mình bao giờ, nhưng cũng chưa bao giờ với tới nỗi ngưỡng đàn bà.

Đàn bà là khi bạn có thể khóc và gào thét trong trái tim.

Có lẽ, đàn bà là như thế.

PS, I love you …
Bé An.

h1

Cho những cuộc hành trình…

June 1, 2009

Yahoo sắp đóng cửa. Còn 42 ngày nữa để thu dọn hành lý, mọi người nhé!

Bạn bè không thắc mắc mình sẽ dọn đi đâu. Âu cũng đăng ký nhà đất với ba bốn site blog mới rồi. Mình có yahoo plus, có blogspot, có cả wordpress. Quay đi quẩn lại, câu hỏi đặt ra thì chỉ có hai. Một là sẽ định cư ở đâu và hai, có còn ngồi đấy mà viết blog hay không.

Ngày hôm trước đọc blast của chị biên tập cũ, hơi chưng lại vì tấm tắc trước câu nói của chị, “Yahoo sẽ xóa những kỉ niệm mà chính chúng ta không dám delete đi…” Toàn bộ các entry của mình đã được lưu rồi, tuy, cũng như mọi lần, có những entry mình không bao giờ dám đọc lại, cũng như có những tấm hình đến giờ mình vẫn sợ hãi để đối nhìn.

Trước khi chia tay một điều gì đó, một nơi chốn nào đó, người ta hay có cái màn thủ tục nhưng tình cảm là phát biểu ý kiến. Này 360 nhà nhỏ nhắn, ta nói gì với em được không?

Mình là một trong số ít anti blog từ bước đầu. Những entry đầu tiên nhất hết sức qua loa và không được chăm chút. Lúc ấy mình cho rằng blog chỉ là một dạng nhật ký trên mạng, mà mình thì không đủ tin tưởng bất cứ điều gì hay thế nào để viết nhật ký. Lúc ấy lại rất e dè về mặt phát ngôn, nhỡ bị bắt bẻ từng chữ thì như thế nào. Thế là viết những cái râu ria, những điều tầm thường và nhỏ nhặt.

Có lẽ từ khi sang Anh có nhiều thời gian hơn với blog, và có lẽ từ khi không còn viết báo nổi, mình dồn hết suy nghĩ trải lên mặt blog page như thế này. Với blog mình tìm thấy một sự phục tùng tuyệt đối. Đây là thế giới của mình. Mình nhìn nhận theo góc độ của mình. Và mình cảm thấy giống như một vị vua nho nhỏ. Mình có quyền lực và có thể khiến người ta suy nghĩ theo quan điểm của mình. Blog, là một vương quốc người ta tự tạo để thống trị sự yếu đuối của bản thân. Có lẽ là vậy.

Blog hàn gắn những mối quan hệ đã mẻ và thổi vào đấy sự mát mẻ. Những tách trà vỡ lành miệng, theo một nghĩa nào đó. Bạn bè hiểu mình, và có những lời xin lỗi. Blog là nơi mà mình có thể cúi đầu ăn năn mà không chút nghi ngại. Ở nơi mà sự yếu đuối của bạn thống trị, sự mạnh mẽ của người khác hoàn toàn không có chỗ dung thân. Vì thế, người ta cho phép mình xin lỗi nhiều hơn bình thường chăng?

Hoặc là ví blog như những chiếc cửa sổ. Người xem là gió,và blog là cửa sổ. Bạn có thể mở cửa cho người ta vào, rồi gió lại sẽ đi. Nếu gió thích thì gió sẽ trở lại. Gió đi hay gió ở thì căn phòng của bạn vẫn đủ đầy. Trong vô vàn là gió, sẽ có ai đấy sẽ trở thành bạn. Qua blog, mình có được những mối quan hệ rất thú vị mà bây giờ không thể kể ra hết. Những lần add blog chạm ngõ hết sức ngần ngại, những tin nhắn làm quen, những message chia sẻ. Nhờ blog, mình cảm thấy cuộc sống của mình thú vị như một tô cà ry.

Friendlist của mình chưa đến 300, và mình tự nghĩ mình cực kì “chảnh” khi accept một ai đấy. Trừ khi là bạn thân ngoài đời hay người mình có cảm tình từ trước chẳng hạn, những invitation mình accept thường kèm theo một invitation rất đàng hoàng. Ví dụ kiểu, “Hi c, e thix blog c lum!” hay “bAn zI dOa Ui, mInH lAm wEn nHe!” hoặc “Hi, I would like to…” là mình automatically deny. Nhớ, có một anh luật sư trẻ ở Sài Gòn từng khá nổi vì từ chối hợp tác với một khách hàng Việt Kiều vì sử dụng tiếng Anh chen lẫn vào tiếng Việt và viết email ngắn củn, mình nghĩ điểm chung ở đây là sự tôn trọng. Mình rất đường hoàng mở cửa, thì mình mong ai đó đường hoàng gõ cửa.

Thời gian sau này, nhiều người khá tinh ý nhận xét là mình “tinh vi” hơn hẳn. Blog khó hiểu và rắc rối như một hũ trái cây dầm. Ngày trước như ya ua cơ mà. :) Cũng không trách, thời gian mình viết đơn giản và phô bày như ya ua dạy cho mình nhiều điều. Rằng sự yếu đuối của mình có thể thành nỗi lo của người khác, rằng trải nghiệm của mình sẽ thành cái bĩu môi của người kia. Bản thân, mình không ngại dư luận. Nhưng, còn hai chữ “gia đình” treo rất nặng ở trên đầu thế kia. Nghĩ, là phải nghĩ cho ba mẹ trước. Blog từ đấy thành một cuộc đuổi bắt thú vị của tâm tưởng. Viết thế nào để vẫn giữ được yếu tố ya ua mà vẫn là trái cây dầm với người không rõ chuyện. Thế là chúng ta có “chè Thái Lan” ở chocoAn’s blog. Hehe.

Điều cuối cùng muốn nói về blog, đó là thắc mắc “PS, I love You!” của mình và chocoAn. Là chocoAn vì mình nghiện súc cù là và mình không tài nào nhớ nổi lần cuối cùng mình không ăn súc cù là trong một tuần là khi nào. Có vẻ như là mấy năm về trước hay sao á! Và sôcola thì ngọt đắng đủ loại. Mình đắng nghét với người này, và có thể rất ngọt với người kia. “PS, I love you!” là một câu tự nhắc nhở. Ngày nào mình còn ghi câu này ở blog, ngày đó nghĩa là mình còn phải tự yêu mình, vì không ai yêu mình nhiều hơn mình cả. Đôi khi bạn bè nhận xét mình nghĩ cho người khác nhiều mà không hành động theo ý muốn của mình. Còn là dấu chấm than, dấu ba chấm, chữ “You” hay “YOU” hay “you” là tùy thuộc vào trạng thái cảm xúc cũng như là sự rắc rối mình muốn thể hiện. Thế thôi.

Gần đây mình không viết nổi. Cũng không muốn viết. Mình hay viết trong suy nghĩ. Nghĩa là những suy nghĩ nối đuôi nhau thành một bài viết không cần chỉnh sửa. Blog vẫn là một trong năm trang đầu tiên mình sign in sau gmail, ymail, news và email làm việc. Mình có còn viết nữa chứ? Cứ hi vọng là như thế.

200000 page views với trung bình là 2000 page view một tuần. Hạnh phúc chứ nhỉ? Đôi khi mình lẩm nhẩm tính không biết từ đâu mà ra đến con số 2000 như vậy, y như hôm có một thằng em ngồi save ra word mấy trăm bài blog của mình, lời giải thích đôi khi thật khó để tìm được. Có những người đã dừng lại với blog, có những người sẽ tiếp tục. Thì là những cuộc hành trình, bạn đi và tìm đến những thú vị cho mình. Với Thanh An, blog đã là một chuyến hành trình thú vị. Bạn làm mình cười, làm mình khóc và làm mình tìm và nhận những thân mật chưa quen.

Y hệt như đi một vòng Trái Đất, và bây giờ bạn đang quay lại nơi khởi đầu.

Hay là, chúng ta lại đi tiếp một vòng Trái Đất theo kinh tuyến nhỉ? Hì hì…

PS, I love You!
ChocoAn.
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.